Chuyến đi khảo sát đáng nhớ
Thứ ba, 24 Tháng 11 2015 14:30

Vào những ngày cuối tháng chín năm 2015, chúng tôi nhận nhiệm vụ thực hiện công trình phân pha dây dẫn đường dây 110kV từ Trạm biến áp 220kV Trảng Bàng 2 đến Trạm biến áp 220kV Đức Hòa 2 đến điểm cuối là Trạm biến áp 110kV Đức Hòa. Nhóm công tác của chúng tôi bao gồm tôi (Sơn) cùng với anh Tường Duy phụ trách phần điện và anh Vỹ Dũng phụ trách phần xây dựng.

Đường dây 110kV này trải dài từ huyện Trảng Bàng tỉnh Tây Ninh đến huyện Đức Huệ và Đức Hòa tỉnh Long An. Chúng tôi xuất phát từ khu vực huyện Đức Hòa, cụ thể hơn là Trạm biến áp 110kV Đức Lập. Tại đây, chúng tôi làm việc cùng với các anh bên Đội đường dây của Chi nhánh Điện cao thế Long An thuộc Công ty Lưới điện cao thế miền Nam. Lần đầu gặp gỡ các anh thể hiện là những con người hoạt bát và nhiệt tình trong công việc. Các anh cung cấp những thông tin chung về hiện trạng đường dây và trạm trong khu vực. Chúng tôi trò chuyện thêm đôi chút về tình hình gia đình, công việc của nhau để những câu chuyện về chuyên môn điện thêm mềm mại và tự nhiên.

Và như thế chúng tôi cùng với các anh Đội đường dây chia làm 02 nhóm để bắt đầu chuyến hành trình khảo sát hiện trạng đường dây 110kV thuộc công trình phân pha. Thú thật, ngay khi lập đề cương để đi khảo sát tôi đã được một người bạn cho biết khu vực này rất nhiều đỉa (gọi chung là đỉa trâu). Và rồi, ngay tại vị trí Trạm biến áp 220kV Đức Hòa 2, đập vào mắt tôi là 02 vị trí trụ dừng cuối vào trạm, mà để đến được vị trí này thì phải đi qua vùng ngập nước với cây cỏ và cây cói nhô cao. Tôi chợt rùng mình nghĩ đến những con đỉa trâu to đùng đeo vào cẳng chân. Nhưng riêng tôi đã có công cụ đó là ống nhòm và máy ảnh có khả năng nhìn xa để khảo sát chi tiết các vật tư phụ kiện trên trụ nên tôi không cần phải lội ra chân trụ (cho nên cảm thấy yên tâm, lúc này tôi mới cảm nhận được sự hữu ích của công nghệ). Tuy nhiên, đó là việc của người phụ trách phần điện còn phần xây dựng thì phải kiểm tra chi tiết kích thước chân trụ, cổ móng, bề dày thép, bulông nên phải lội qua vùng ngập để đến chân trụ kiểm tra. Anh Dũng xắn quần lên quá gối đi bộ dọc theo taluy dài của trạm để đến vị trí thích hợp, anh gỡ giày sandan (thật chuyên nghiệp khi mang giày sandan chứ không phải giày da) và lội bì bõm qua vùng ngập nước đến vị trí chân trụ, tiến hành đo đạc. Trên bờ, tôi hỏi anh Vinh (Đội trưởng Đội đường dây) ở đây có đỉa không thì anh ồ lên một tiếng rồi nói ”có chứ, con nào con nấy to bằng ngón chân cái lận”, anh nhìn Vỹ Dũng và mỉm cười bảo không biết sẽ dính mấy con đỉa đây!

Thế rồi giây phút tôi và anh Vinh chờ đợi cũng đến, anh Vỹ Dũng đã đo xong và quay về, anh từ từ bước lên taluy, rồi chồm xuống rướn người rửa bùn bám vào chân, chúng tôi chăm chú xem có chuyện gì xảy ra không! Ồ rất may không thấy hình ảnh vệt đen dài nào trên đôi chân anh Vỹ Dũng cả, chúng tôi cũng mừng cho anh ấy. Khi anh ấy đến chỗ tôi và anh Vinh, chúng tôi nói về những con đỉa trâu vùng này cho anh Vỹ Dũng nghe thì anh ấy dáo dác kiểm tra lại chân mình và phá lên cười, thở phào khi không thấy dấu vết gì! Anh bảo tôi sao không cho anh biết sớm. Chúng tôi cười đùa và nói về những con đỉa trâu một lần nữa trước khi lên đường tiếp tục khảo sát.

Những cung đường khảo sát cứ thế tiếp tục đến gần trưa thì đến vị trí khó đi do đường vào đã bị những cơn mưa biến thành những vũng lầy. Lại nói về anh Vỹ Dũng đi trên chiếc xe AirBlade, khi bước vào đoạn đường này thì rất ái ngại và đề nghị tìm đường khác, nhưng anh Vinh bảo rằng chỉ có một đường duy nhất để đến được vị trí này. Tôi bảo cứ đi nếu lầy quá thì sẽ đẩy phụ phía sau và không đợi lâu chiếc xe đã phải dừng lại vì vũng lầy quá lớn, bánh xe chỉ còn xoáy vòng chứ không còn chút ma sát nào để bám xuống đường. Và như đã hứa, tôi quay lại đẩy xe, chiếc xe cũng đã vượt qua được vũng lầy nhưng hỡi ôi chiếc áo của tôi đã bị những vệt bùn bắn lên đầy áo (mặc dù đã đề phòng trước nhưng do quá tập trung đẩy xe nên không để ý). Anh Vinh, anh Vỹ Dũng và tôi lại được một phen cười đùa vì biết làm sao được, tiếp tục lên đường thôi. Sau đó, tôi và anh Vỹ Dũng lại nghĩ đến lúc quay ra nhưng như đọc được suy nghĩ của tôi, anh Vinh cho biết lúc ra sẽ đi đường khác khi chúng tôi qua 10 trụ nữa, thật là một tin tốt lành.

Khi ra đến đường chính thì đồng hồ đã điểm 12h trưa, nói là đường chính nhưng thực ra không có quán sá nào cả. Anh Vinh bảo rằng chúng ta có thể đi 5km để ăn trưa rồi quay lại tiếp tục nhưng nhìn những đám mây đen trên bầu trời tôi và anh Vỹ Dũng thấy lo nên đề nghị tiếp tục khảo sát tranh thủ trời mát và chưa mưa. Và chúng tôi tiếp tục, khi đến vị trí trụ 131, nhìn vào cổ móng trụ chúng tôi thoáng giật mình, chiều cao cổ móng khoảng 2,5 mét. Quay qua anh Vỹ Dũng tôi thấy ánh mắt ái ngại của anh, nhưng biết làm sao được phải leo lên thôi. Anh Vinh tìm được thanh gỗ khoảng 1,5 mét và tựa vào cổ móng cho anh Vỹ Dũng và tôi leo lên. Tôi và anh Vỹ Dũng lần lượt trèo lên cây rồi bám hai tay vào cổ móng leo lên, nhìn chung quá trình leo lên cũng thuận lợi. Quá trình đo kết thúc, tôi xuống trước, anh Vỹ Dũng tìm cách leo xuống sau, tôi bảo anh giữ một chân lên thanh gỗ và trượt xuống từ từ tôi sẽ dùng tay đỡ hộ, thế là anh an tâm leo xuống một cách an toàn.

Chúng tôi tiếp tục cho đến khi đến gần quán cơm thì đồng hồ đã chỉ 13h30 chiều. Chúng tôi ăn trưa và nghỉ ngơi đôi chút trước khi tiếp tục. Trong lúc nghỉ ngơi, chúng tôi nhắc lại những câu chuyện từ sáng đến giờ và cười đùa để chuẩn bị tinh thần cho buổi làm việc kế tiếp.

Nguyễn Minh Sơn – P. TKĐD

 


Các tin khác:


banner_biendao_798x134

Thăm dò nhận xét

Theo quý vị đánh giá chất lượng dịch vụ tư vấn của Công ty là:
 

Tìm trên Google

Đăng nhập



Tìm kiếm

Hỗ trợ trực tuyến

Liên kết website

EOffice

Tổng lượt truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter